Chẳng thể nào anh giấu được em đâu
Một chút đa mang
Một chút buồn thoang thoảng
Ngôi sao Hôm chiều nay
Một mai thành dĩ vãng
Em bé nhỏ dường này!
Biển dài rộng dường kia!
Thêm một quãng đường khuya
Quanh co Bãi Dâu đầy gió
Vườn Tượng giờ này vắng những lứa đôi
Em giấu kín một mối tình sóng vỗ
Để hồn nhiên ríu rít với sao trời.
Đêm dài hơn
Ý nghĩ trập trùng hơn.
Em phập phồng ngọn lửa
Tiếng bánh xe quay.
Con đường xa lạ.
Anh không ngủ biển ở gần anh quá
Đưa tay tìm
em lại ở quá xa anh?
...
Biển có thể giấu nỗi buồn của biển
Nhưng làm sao sóng giấu nổi lòng mình
Em như cánh buồm căng gió
Anh làm gì để giấu nỗi lòng anh?
Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2009
BÀI THƠ VIẾT NGÀY 2-4
Gửi N.N.
Sẽ không có một buổi chiều nào nữa
Buổi chiều kia thành kỷ niệm mất rồi
Tiếng chim hót cuối n gày sau cánh cửa
Sông cuối ngày lặng lẽ lục bình trôi.
Ta đã để cái nhìn vô tư nhất
Vào một phương không thể cứ vô tình
Mà chẳng biết đuợc gì hay lại mất
Đang nghĩ gì sao lòng dạ rối tinh?!
Em lặng lẽ đi về như vẫn thế
Ta ra đi lòng bỗng thấy rượi buồn.
Cứ muốn nói một câu mà không thể
Nắng đang chiều, ánh mắt đã hoàng hôn.
Rất có thể, ta không còn gặp lại
Nhưng biết đâu trong cõi rủi may này
Ta biết được một nẻo buồn vụng dại
Và một lần tìm được một bàn tay!
Sẽ không có một buổi chiều nào nữa
Buổi chiều kia thành kỷ niệm mất rồi
Tiếng chim hót cuối n gày sau cánh cửa
Sông cuối ngày lặng lẽ lục bình trôi.
Ta đã để cái nhìn vô tư nhất
Vào một phương không thể cứ vô tình
Mà chẳng biết đuợc gì hay lại mất
Đang nghĩ gì sao lòng dạ rối tinh?!
Em lặng lẽ đi về như vẫn thế
Ta ra đi lòng bỗng thấy rượi buồn.
Cứ muốn nói một câu mà không thể
Nắng đang chiều, ánh mắt đã hoàng hôn.
Rất có thể, ta không còn gặp lại
Nhưng biết đâu trong cõi rủi may này
Ta biết được một nẻo buồn vụng dại
Và một lần tìm được một bàn tay!
ANH SẼ TẶNG EM TẤT CẢ MÙA ẤM ÁP
Qua rồi mùa thu, em ơi
Đã rụng hết một mùa xanh lá
Đã chín xong một mùa trĩu quả
Chỉ còn trước mặt mùa giá sương.
Ta đã đi qua một chặng đường
Khi ngoái lại mới biết rằng khúc khuỷu
Lúc tạm nghỉ mới biết mình vẫn thiếu
Lo lắng bồn chồn phía trước chửa hiện ra.
Mùa thu đã xa, đã xa
Mùa hè cũ lại càng thăm thẳm
Hờn giận, yêu thương, dịu dàng, mê đắm...
Rơi rớt trên đường, những sợi tóc xanh!
Trước mặt chúng mình lại một khúc quanh
Bên vực thẳm hiểm nghèo
Bên sườn non doạ dẫm
Hãy thong thả, đưa bàn tay anh nắm.
Rón rén ta đi, chầm chậm giữa cuộc đời.
Năm tháng này như bát nước đầy vơi
Ta đã biết gió đông về sóng sánh
Ta càng biết phía nào nóng lạnh
Phía cô đơn, phía đầm ấm, không nhiều.
Dù cuộc đời có dài đến bao nhiêu
Thì cũng chỉ đong đầy hai hàng nước mắt
Dù hạnh phúc chẳng bao giờ có thật
Cũng đôi lần lửa cháy phía chân mây.
Anh đợi em đã hết buổi chiều này
Em trở về ánh mắt buồn vời vợi
Giá có thể, một lần anh khóc nổi
Để chúng mình cùng khóc bên nhau.
Cố đi em, qua mùa đông đớn đau
Anh sẽ tặng tất cả mùa ấm áp.
Tất cả trời xanh, và bao nhiêu thứ khác
Cho em
Cho em
Cho em!
24-12-2008
(Một Noël của mọi người)
Đã rụng hết một mùa xanh lá
Đã chín xong một mùa trĩu quả
Chỉ còn trước mặt mùa giá sương.
Ta đã đi qua một chặng đường
Khi ngoái lại mới biết rằng khúc khuỷu
Lúc tạm nghỉ mới biết mình vẫn thiếu
Lo lắng bồn chồn phía trước chửa hiện ra.
Mùa thu đã xa, đã xa
Mùa hè cũ lại càng thăm thẳm
Hờn giận, yêu thương, dịu dàng, mê đắm...
Rơi rớt trên đường, những sợi tóc xanh!
Trước mặt chúng mình lại một khúc quanh
Bên vực thẳm hiểm nghèo
Bên sườn non doạ dẫm
Hãy thong thả, đưa bàn tay anh nắm.
Rón rén ta đi, chầm chậm giữa cuộc đời.
Năm tháng này như bát nước đầy vơi
Ta đã biết gió đông về sóng sánh
Ta càng biết phía nào nóng lạnh
Phía cô đơn, phía đầm ấm, không nhiều.
Dù cuộc đời có dài đến bao nhiêu
Thì cũng chỉ đong đầy hai hàng nước mắt
Dù hạnh phúc chẳng bao giờ có thật
Cũng đôi lần lửa cháy phía chân mây.
Anh đợi em đã hết buổi chiều này
Em trở về ánh mắt buồn vời vợi
Giá có thể, một lần anh khóc nổi
Để chúng mình cùng khóc bên nhau.
Cố đi em, qua mùa đông đớn đau
Anh sẽ tặng tất cả mùa ấm áp.
Tất cả trời xanh, và bao nhiêu thứ khác
Cho em
Cho em
Cho em!
24-12-2008
(Một Noël của mọi người)
VÀ BÂY GIỜ VẪN THẾ...
tôi đi qua nhà ai
mà sao không dừng lại?
nhà ấy có một thời, có một người con gái
đã từng đính hôn.
tôi đi qua nhà ai
mà sao không đi nổi
nhà ấy có một người sinh ra từng là con gái
đã thành hoàng hôn.
tôi đi qua những nơi và không dừng lại
những không vui và cả những không buồn
không có những người con gái
đính hôn và đợi đến hoàng hôn.
Cứ thế tôi đi, mê mải
Và bây giờ
Vẫn thế!
Tôi đi!
mà sao không dừng lại?
nhà ấy có một thời, có một người con gái
đã từng đính hôn.
tôi đi qua nhà ai
mà sao không đi nổi
nhà ấy có một người sinh ra từng là con gái
đã thành hoàng hôn.
tôi đi qua những nơi và không dừng lại
những không vui và cả những không buồn
không có những người con gái
đính hôn và đợi đến hoàng hôn.
Cứ thế tôi đi, mê mải
Và bây giờ
Vẫn thế!
Tôi đi!
TRÁI NGƯỢC
Có lúc tôi làm điều trong sáng
Nhưng phải tắt đèn
Và có lúc được ngẩng lên
Thì cúi xuống!
Có lúc tôi không biết hát
Nhưng vẫn phải máy mồm
Lâu dần tôi thuộc!
Tôi có chín cái hoa tay
(khuyết một cái vì… sinh ra đã thế)
Bây giờ chả còn cái nào
Chỉ tại mình phải bắt tay nhiều quá!
Tôi dạy con tôi rằng: bố có rất ít tiền
Nhưng đôi khi tôi phải hét lạc cả giọng: vô tư!
Nhưng phải tắt đèn
Và có lúc được ngẩng lên
Thì cúi xuống!
Có lúc tôi không biết hát
Nhưng vẫn phải máy mồm
Lâu dần tôi thuộc!
Tôi có chín cái hoa tay
(khuyết một cái vì… sinh ra đã thế)
Bây giờ chả còn cái nào
Chỉ tại mình phải bắt tay nhiều quá!
Tôi dạy con tôi rằng: bố có rất ít tiền
Nhưng đôi khi tôi phải hét lạc cả giọng: vô tư!
NỖI BUỒN
Đêm nay
có điều gì không ổn
Tôi vừa đi vuốt mắt nỗi buồn
Mưa thì vẫn hạt to hạt nhỏ.
Không ai bỗng dưng
phủ phục trước màu đen xâm nhập
Chiêm bao thấy những gì
Ước mơ không bao giờ ướt
Mắt đen, tóc đen, áo đen, ô đen!
Đêm nay đêm đã ngủ
Mưa thì hạt nhỏ, hạt to
Nỗi buồn theo vào chăn chiếu
Đi cùng tháng Bảy
Lòng tôi đã rất cô hồn
em ơi mùa thu đấy
mùa thu đấy!
Tôi thuê được một nỗi buồn!
Sang mai thức dậy
Mở cửa đi ra đường.
Hy vọng gặp một người bán dạo.
có điều gì không ổn
Tôi vừa đi vuốt mắt nỗi buồn
Mưa thì vẫn hạt to hạt nhỏ.
Không ai bỗng dưng
phủ phục trước màu đen xâm nhập
Chiêm bao thấy những gì
Ước mơ không bao giờ ướt
Mắt đen, tóc đen, áo đen, ô đen!
Đêm nay đêm đã ngủ
Mưa thì hạt nhỏ, hạt to
Nỗi buồn theo vào chăn chiếu
Đi cùng tháng Bảy
Lòng tôi đã rất cô hồn
em ơi mùa thu đấy
mùa thu đấy!
Tôi thuê được một nỗi buồn!
Sang mai thức dậy
Mở cửa đi ra đường.
Hy vọng gặp một người bán dạo.
NỬA VỜI
Tôi sinh ra vào giữa lúc nửa vời
Chạng vạng trời chiều, đêm đen chưa tới
Nắng đã tắt, hồi quang còn níu lại
Nhợt nhạt ánh chiều, thăm thẳm tà dương.
Tôi lớn lên ở giữa ngã ba đường
Một nửa vào rừng, nửa kia ra phố
Một con mắt nhắm vào lo sợ
Một mắt nhìn cũng nửa trắng, nửa đen.
Gặp một người nào cũng nửa lạ, nửa quen
Cứ định hỏi, lỡ đâu lầm người lạ
Lơ đãng đi qua, sợ mình bất nhã
Đứng lại chờ, có ai hỏi mình đâu!
Tôi từng qua bao nhiêu khúc sông sâu
Biết mấy non cao, bao sườn dốc đứng
Bao phen lên bờ, mấy lần xuống ruộng
Tưởng đã đến nơi, mà vẫn ở lưng chừng!
Suốt cả cuộc đời tất tả yêu đương
Mà chỉ gặp trái tim khôn khéo quá.
Tôi cho hết, chỉ nhận về một nửa
Ân chẳng nên ân, tình chẳng là tình!
Thôi cũng nhờ em tôi mới nhận ra mình
Một nửa là người, nửa kia là cây cỏ
Hoang dại quá, chân tình say đắm quá
Nhận cái nửa vời, ngơ ngác đứng chờ ai?
11-2001
Chạng vạng trời chiều, đêm đen chưa tới
Nắng đã tắt, hồi quang còn níu lại
Nhợt nhạt ánh chiều, thăm thẳm tà dương.
Tôi lớn lên ở giữa ngã ba đường
Một nửa vào rừng, nửa kia ra phố
Một con mắt nhắm vào lo sợ
Một mắt nhìn cũng nửa trắng, nửa đen.
Gặp một người nào cũng nửa lạ, nửa quen
Cứ định hỏi, lỡ đâu lầm người lạ
Lơ đãng đi qua, sợ mình bất nhã
Đứng lại chờ, có ai hỏi mình đâu!
Tôi từng qua bao nhiêu khúc sông sâu
Biết mấy non cao, bao sườn dốc đứng
Bao phen lên bờ, mấy lần xuống ruộng
Tưởng đã đến nơi, mà vẫn ở lưng chừng!
Suốt cả cuộc đời tất tả yêu đương
Mà chỉ gặp trái tim khôn khéo quá.
Tôi cho hết, chỉ nhận về một nửa
Ân chẳng nên ân, tình chẳng là tình!
Thôi cũng nhờ em tôi mới nhận ra mình
Một nửa là người, nửa kia là cây cỏ
Hoang dại quá, chân tình say đắm quá
Nhận cái nửa vời, ngơ ngác đứng chờ ai?
11-2001
BÊN TRONG CÁNH CỬA
Có thật không có ai?
cánh cửa phòng bật lên
vài tiếng gõ...
Tôi bật lên tiếng thở dài...
Cứ vào!
Xin mời, sau lần gõ
đừng gõ!
Kẻ đáng ghét giờ không ghét nữa
Người thân yêu giờ ở xa rồi
Chớ ngập ngừng tiếng gõ!
Những địa danh
- đã quên!
Những địa chỉ
- thất lạc!
Những số phôn
- đã xoá!
Cứ vào!
Chớ ngập ngừng ngoài cửa.
Kẻ ghét nhất giờ không ghét nữa
Người quen sơ giờ cũng yêu thương
Tiếng thở dài
Bên trong cánh cửa.
Eden hotel, Hà Nội, 26 Chạp, Ất Dậu.
cánh cửa phòng bật lên
vài tiếng gõ...
Tôi bật lên tiếng thở dài...
Cứ vào!
Xin mời, sau lần gõ
đừng gõ!
Kẻ đáng ghét giờ không ghét nữa
Người thân yêu giờ ở xa rồi
Chớ ngập ngừng tiếng gõ!
Những địa danh
- đã quên!
Những địa chỉ
- thất lạc!
Những số phôn
- đã xoá!
Cứ vào!
Chớ ngập ngừng ngoài cửa.
Kẻ ghét nhất giờ không ghét nữa
Người quen sơ giờ cũng yêu thương
Tiếng thở dài
Bên trong cánh cửa.
Eden hotel, Hà Nội, 26 Chạp, Ất Dậu.
VÙNG PHỦ SÓNG
Anh gọi em suốt một ngày gió động
Sao vẫn lặng im, tín hiệu chẳng bay về?
Hay em đã ra khỏi vùng phủ sóng?
Anh một mình ngồi dưới bóng mây che...
Anh lần giở khắp mọi miền kí ức
Khám phá nơi em bằng cả buổi chiều này
Em như sóng điện từ hư thực
Lẩn mình vào bảng lảng mây bay...
Nỗi nhớ mênh mông, mà bầu trời thì hữu hạn
Tiếng gọi nhau đan kín khắp trần gian
Em đã lạc sang một vùng trời khác
Anh để mình cho gió thổi lang thang...
Có thể lặng im cho nhau nhiều hy vọng
Anh hoang mang đứng giữa tuổi dại khờ
Vùng phủ sóng lại tiếp vùng phủ sóng
Em ở nơi nào trong trắng xoá mây kia?
Sao vẫn lặng im, tín hiệu chẳng bay về?
Hay em đã ra khỏi vùng phủ sóng?
Anh một mình ngồi dưới bóng mây che...
Anh lần giở khắp mọi miền kí ức
Khám phá nơi em bằng cả buổi chiều này
Em như sóng điện từ hư thực
Lẩn mình vào bảng lảng mây bay...
Nỗi nhớ mênh mông, mà bầu trời thì hữu hạn
Tiếng gọi nhau đan kín khắp trần gian
Em đã lạc sang một vùng trời khác
Anh để mình cho gió thổi lang thang...
Có thể lặng im cho nhau nhiều hy vọng
Anh hoang mang đứng giữa tuổi dại khờ
Vùng phủ sóng lại tiếp vùng phủ sóng
Em ở nơi nào trong trắng xoá mây kia?
CHẲNG THỂ NÀO ANH GIỮ ĐƯỢC EM ĐÂU
Gấp lại một buổi chiều trống rỗng
chỉ bâng khuâng hơi biển mặn
trang này.
điện thoại không rung, không chuông…
im lặng nói lời từ giã.
Những vết chân in vào đâu cũng lạ
Con dã tràng thân quen
hãy ở lại một mình
xe cho vơi biển cả
Không thể nào anh giữ được em!
Sao bỗng dưng biển lại quá êm đềm
Anh chỉ muốn gió gọi nhiều sóng cả
Con thuyền nhỏ khuất dần sau ghềnh đá
Tầm tay nào với mãi một tầm tay!
Có chiều nào như buổi chiều nay
Bãi Dâu thưa người
Vườn Tượng chỉ toàn tượng đá
Sao Hôm đến lưng trời xa lạ
Chẳng thể nào anh giữ được em đâu!
Trả lại biển!
Trả lại em cho biển!
Anh mang theo một chút mặn này
Để mỗi lúc vết thương thức dậy
Anh rót vào trong đó
xót và cay!
22-12-2007
(Kết thúc Trại)
chỉ bâng khuâng hơi biển mặn
trang này.
điện thoại không rung, không chuông…
im lặng nói lời từ giã.
Những vết chân in vào đâu cũng lạ
Con dã tràng thân quen
hãy ở lại một mình
xe cho vơi biển cả
Không thể nào anh giữ được em!
Sao bỗng dưng biển lại quá êm đềm
Anh chỉ muốn gió gọi nhiều sóng cả
Con thuyền nhỏ khuất dần sau ghềnh đá
Tầm tay nào với mãi một tầm tay!
Có chiều nào như buổi chiều nay
Bãi Dâu thưa người
Vườn Tượng chỉ toàn tượng đá
Sao Hôm đến lưng trời xa lạ
Chẳng thể nào anh giữ được em đâu!
Trả lại biển!
Trả lại em cho biển!
Anh mang theo một chút mặn này
Để mỗi lúc vết thương thức dậy
Anh rót vào trong đó
xót và cay!
22-12-2007
(Kết thúc Trại)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)