Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009

CÁT ĐỎ

Viết tặng một hạt cát đỏ ở Suối Tiên – PT.
H.Đ.Q.

Ta đã đến đây rồi
Con tầu ngược về miền quá khứ
Lòng suối cạn, nửa bàn chân lưỡng lự
Bước qua?
Bước qua?
Bước qua!

Đỏ như thế làm gì?
Cô đơn như thế làm gì?
Dừng lại như thế làm gì?
Cát!
Em nhìn xuống lòng anh bỏng rát.
Sau khúc quanh kia anh mất em rồi!

Có một hẹn hò đã rất xa xôi
Em giấu cả những gì anh muốn biết
Chỉ để lại một mùa hè da diết
Những chùm hoa như lửa trên đầu.

Biết dừng lại ở đâu?
Khi không thể đo chiều dài ngọn suối
Chiều mùa hè, nắng tàn rất vội
Dưới chân trần
Em mỗi bước, mỗi xa…

Những hò hẹn cuối cùng rồi cũng đi qua
Hạt cát cuối cùng rồi sẽ về cửa bể,
Anh vẫn thế và em vẫn thế
Soi làm gì những vết nứt tim nhau!

29-5-2008

BẢY NGÀY...

(Nhật ký)

Tôi về cầm một đầu dây
Chong chong thức đã bảy ngày, bảy đêm
Sợi hồng buộc cổ tay em
Cho nhau một chút yếu mềm vào đây.

Có còn không hỡi chiều nay
Chia ly một chén rót đầy cùng chung!
Ngổn ngang đối diện tương phùng
Có ngày sau? Có thể không bao giờ!

Xanh trời, xanh biển, xanh bờ
Cát hồng in dấu thẫn thờ bước chân
Chạm đầu lên đỉnh phù vân
Áo người che đến một phần đời tôi.

Bây giờ hai phía chân trời
Em đầu dây ấy và tôi phía này
Sợi hồng em buộc cổ tay
Một mình tôi ở nơi đây một mình!

31-5-2008

MƠ HỒ


Nếu được trở về với tuổi mười lăm
Em sẽ làm gì, hỡi em thương mến
Một ý nghĩ mơ hồ như tơ nhện
Giăng quanh đây trong hoài niệm chập chờn.
Nếu bây giờ ta lại được giận hờn

Được ngoảnh mặt đi và được quay lưng lại
Được ngơ ngác mùi hương thời con gái
Đêm hè sang đom đóm dọc hiên nhà.

Nếu bây giờ, bao ngày tháng cách xa
Anh lại đến và em hồi họp đón
Hoa sấu trắng suốt một ngày bận rộn
Em hát câu gì rồi thắp ánh đèn lên!

Nếu bây giờ em vẫn là em...
Anh vẫn là anh, con đường thì đã khác
Em vẫn đứng ở góc mùa thu trước
Nơi chúng mình không thể đến gần nhau.

Thôi chẳng có gì, sẽ chẳng có gì đâu
Nếu trở lại tuổi mười lăm khờ dại
Ta vẫn sẽ quay lưng trở lại
Và con đường vẫn ngơ ngác dấu chân ta

TIỄN


Cuối ngày ta tiễn đưa một niềm vui nhỏ
Còn nỗi buồn đành giữ lại
chiều buông
Em trở về từ nơi em đến
Bánh xe quay những cây số đường trường.

Bầu trời Quảng Trị
Khói thuốc lá trong phòng
Bản nhạc xa xôi nỗi ưu phiền chốc lát
Chiếc cầu bắc qua sông
Tất cả đều có thật
Không lẽ nào không có
thật
Em?

Ta mang nỗi buồn vu vơ đi suốt một đêm
Không chiêm bao, không tiếng chuông điện thoại
Không thể cưỡng lại bình minh
Không thể không cười, không nói.
Điện thoại lại reo chuông
và ...

KHÔNG ĐỀ


Căn phòng quen thuộc của tôi
Sáng thứ Hai bỗng không còn quen thuộc nữa
Hình như có người đã lấy đi một nửa
Tóc để lại mùi hương
Vân tay một chiều đầy mây trắng
Bóng người in trên tường
Im lặng.
Hình như ai đã từng một nửa đến đây!

Tôi đã thành xa lạ mất rồi
Tôi đã thành xa lạ với chính tôi!
Cô Tấm đã đi hàng trăm cây số!
Quả thị thơm một đời bên cửa sổ

Chẳng ai nói dối được mình
Anh yêu em biết mấy!
Nhưng chiều nay sao buồn đến vậy!
10-2008

3 KHÚC - CHIỀU MUỘN


Chiều muộn,người ta gọi nhau về đóng cửa.
Chiều muộn, tôi khóa nhà ra đi
Con vạc bạc đầu, nhuộm tóc.
Chiều muộn,
em gọt nốt những củ khoai tây suốt mùa đông chờ
mọc mầm.
Và đến với khung cửa sổ bằng con đường quả thị.
*
Tôi biết chiều nay, chiều sẽ muộn
Đom đóm trái mùa ríu rít phía bay bay
Không thao thức dưới vòm mây lơ đãng.
Mà sao xanh biếc cả ban ngày.
*
Một mình ta, một mình em
Sau chiều muộn, sẽ nhá nhem hẹn hò.
Mây trời trắng đến tò mò
Dưới sông không một bóng đò, dưới sông.

13-12-2008

BUỔI SÁNG THÀNH KHẨN



Buổi sáng một mình bên ly cà phê,
anh tự hỏi mình:
Ngày hôm qua ta đã làm điều gì không đúng?

Có làm gì đâu mà đúng hay không?

Ngay cả khi anh không làm gì
Vẫn cảm thấy có sai lầm ở đâu đó!

Và khi biết chắc không có sai lầm
Chợt nhận ra hình như mình hèn nhát?

Lời khai thiếu thành khẩn
Tội danh được thành lập!

DƯỚI TÁN BÀNG XƯA


Ta ngồi lại dưới gốc bàng cổ thụ
Tiếng ve kêu trong lòng đất âm thầm
Mười bảy năm để ve sầu lộn kiếp
Tiếng ve nào ta từ thuở mười lăm?

Sao gió bấc hờn ai mà thổi mãi?
Lạnh lắm bàng ơi, cho ta nép sau người
Ta ấm lại để cho bàng lạnh toát
Những mảng xù xì, nứt vỡ tả tơi…

Ta ngửa mặt: bạt ngàn trơi xám
Đâu tán bàng xanh? Đâu tán bàng xưa?
Ta hoảng hốt trước màu trời hốt hoảng
Vết thời gian day dứt đến không ngờ.

Đã cổ thụ mất rồi thơ ấu ạ
Mây già nua gió cũng thổi phều phào
Cùng một tuổi sao bang hiu quạnh thế?
Có một quả xanh cũng rụng tận nơi nào!

Chỉ còn lại dăm lá bàng ối đỏ
Ta về đây tóc ta trắng nhiều rồi
Có xanh lại một trời xanh tuổi nhỏ
Đến bao giờ? Ta khóc mất bàng ơi!

Thái Nguyên mùa đông năm 1994

NÓI VỚI CON


Con hãy đứng lên chào người yêu của mẹ
Dù con không quen người ấy bao giờ
Hãy vui vẻ, dù gượng vui cũng được
Để lầm hồi mẹ sẽ kể con nghe.

Cơn gió cuối mùa đem đến cái lạnh se
Đài báo bão rập rình ngoài cửa bể
Tiếng kẹt cửa vô tình quay quắt thế
Mẹ có vô tâm với trời đất bao giờ!

Con cứ háy bài bong bóng với trời mưa
Cho mẹ vịn dọc đường đo bước nữa
Màu hoa trắng đã rời khung cửa sổ
Bức rèm xanh còn nhuộm nắng bên chiều.

Mẹ biết nói gì, con của mẹ yêu
Mối tình sau, mối tình mong manh nhất
Mối tình đau là mối tình có thật
Mẹ vẫn giật mình nghe pháo nổ ngoài xa…

12-1993

TƯƠNG TƯ

Tưởng rằng chỉ hoa lá cành
Nào ngờ cốc nước đã thành vực sâu!
Tưởng rằng đưa đẩy đôi câu
Nào ngờ bước phải nhịp cầu đa đoan!

Tôi giờ như chiếc thuyền lan
Ai xui cũng gật, ai bàn cũng nghe
Cắm sào đậu khúc sông mê
Có nồi cháo lú cũng khê mất rồi
Ra đường ngó ngược trông xuôi
Thấy lưng ai cũng tưởng người mình thương!

Bây giờ mắc phải tai ương
Ma đưa lối, quỷ dẫn đường vô duyên
Bây giờ ván đã đóng thuyền
Tơ vương thành kén, tằm yên phận tằm
Chiêm bao toàn chuyện trăm năm
Tan mơ, trở gối tôi nằm đợi mơ!

Vật vờ trong cõi thực hư
Bây giờ mới biết tương tư thế nào!

8-2001