Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009

TỪ THÁNG MƯỜI ĐẾN MÙA ĐÔNG

Gửi Cúc

Từ tháng mười đến mùa đông
cái khoảng cách đúng bằng từ
cái nhìn
đến
lời hứa!

từ tháng mười đến mùa đông
cái khoảng cách ấy, bằng từ
rơm
đến
lửa!

từ tháng mười đến nơi em
có một khoảng cách ngắn hơn, từ
một lần
đến
mãi mãi!

từ mùa đông đến nơi em
có một khoảng cách dài hơn, từ
ra đi
rồi
trở lại.

những khoảng cách thời gian
đo bằng mưa, bằng gió
bằng một nơi nào
đến một nơi nào đó

nhưng anh mãi hiểu rằng:
tháng mười ra đi.
mùa đông dang dở...

Tháng Mười - 2006.

NGỦ CHƯA EM?



Sao bỗng thấy quanh mình anh trống vắng
Tiếng mưa rơi đơn điệu ở bên thềm
Xao xuyến quá một khoảng trời im lặng
Anh thẫn thờ khẽ goi: “Ngủ chưa em?”

Ở phía ấy ai bên em trăn trở?
Mà sao nghe hơi thở thật êm đềm
Và cả tiếng quờ tay tìm hơi ấm
Anh ngoảnh vào đêm tối: “Ngủ chưa em?”

Trăng mờ tỏ, trăng chia làm hai nửa
Nửa ngoài trời một nửa giấu trong tim
Và anh gọi, Nguyệt ơi, trong im lặng
Khuya lắm rồi. trời lạnh. “Ngủ chưa em?”

Ngủ chưa em? Ngủ chưa? Anh vẫn thức
Đợi một dòng tin nhắn gửi vào đêm
Để sáng mai, anh biết là hư ảo
Đã bao lần thao thức: “Ngủ chưa em?”

DẶN LÒNG

Dặn lòng: thôi chẳng gặp nhau
Gặp mà không gặp, rồi đau trăm chiều
Chênh vênh một ít, một nhiều
Một hờn dỗi, một đăm chiêu càng buồn

Trăng còn sau phía hoàng hôn
Đêm xanh giá đến trăng còn lạnh tê
Tháng Tư, mưa gió sắp về
Đời sinh em với buồn tê tái. Rồi…

Cắm sào ở khúc sông trôi
Bước lên một bước hụt rồi… lại đi!
Thôi đành gặp gỡ làm chi
Cứ như đang có những gì có nhau.

MUỘN MẰN


Có một ngã ba nào đó trong đời
Anh để lạc mất người con gái ấy
Lòng rợi rã anh ngoảnh đầu trở lại
Thời gian ơi, bụi bạc phủ trắng đầu.

Em cười nơi nào, em khóc nơi đâu?
Tấm áo xanh ơi, mái tóc choàng vai hỡi
Bát cơm tấm mười lăm năm vẫn đợi
Tiếng nước râm ran trong buồng tắm buổi chiều

Và mỗi ngày trên ghế đá tình yêu
Đôi bạn trẻ có thấy gì trong đó?
Chúng tôi giấu một mối tình dưới cỏ
Tiếng dế miên man trong ký ức dại khờ!

Cả một đời người những nắng cùng mưa
Dẫu băng bó vết buồn khôn se miệng
Vòm hoa giấy trước căn nhà số chín
Xạc xào bay trong chiều gió im lìm.

Còn bây giờ tất cả đã lặng im
Ve mùa hạ mặc áo hồng số phận
Anh đem nỗi dại khờ ra ngồi đếm
Vết muộn mằn chi chít tuổi hoa niên!

HÃY DỪNG LẠI



Hãy dừng lại! Nào anh, dừng lại đã
Chia ly này cần một khoảng xa vời
Hoa đã nở suốt một mùa hối hả
Tiếng ve còn trong kẽ lá khàn hơi

Ta đã đến, tình cờ như bè bạn
Rồi tìm nhau, rồi chờ đợi mòn chiều
Bao lá cỏ tả tơi trong sóng mắt
Cả những ngày đắng chát biết bao nhiêu!

Rồi tất cả ra đi như bão cuốn
Mặt đất tàn hoang, nhà dựng lại âm thầm
Hoa lại sẽ nở vào mùa thu muộn
Lửa mỗi ngôi nhà lại đỏ lúc hoàng hôn.

Tình yêu đến – và đi! Ta dừng lại
Tiếng từ quy hót mãi một điều gì
Anh trở lại chốn anh từ đâu đến
Em quay về nơi em đã ra đi!

MẮT HÒN GAI

Không thể vô tình trước đôi mắt Hòn Gai
Sắc và mặn thủy triều chân đảo
Trời thì trong
Nước thì xanh
Đất âm thầm báo bão.

Tôi nghiêng nghiêng
Cầu Bãi Cháy nghiêng theo
Ngoái cổ nhìn Núi Bài Thơ lúng liếng
Tôi dúng dắng giữa một bên là biển
Cầu dùng dằng đôi mắt Hòn Gai.

Ta phải xa rồi, Biển nhỉ
Tôi bảo rằng, tôi không thể nhớ ai
Mà có nhớ cũng giấu thôi - đồng chí!

Mắt Hòn Gai!
Đôi mắt Hòn Gai!

NHỚ HẠ LONG

Tặng LVHD

Có một ngày em đến biển Hạ Long
Anh bỗng nhớ, như lâu rồi chẳng nhớ
Một nỗi nhớ, như chẳng còn nhớ nữa
Như có rất nhiều! Mà chẳng có gì đâu!

Chân trời thì xa! Lòng biển thì sâu!
Chỗ cạn nhất cũng quá tầm anh đứng
Đảo đá lô xô, mưa bào đá dựng
Con thuyền mang em đến xanh biếc một vùng.

Em đã đến và, làm đẹp cả Hạ Long
Anh nghĩ thế, chỉ mình anh nghĩ thế
Hạ Long tắm cho em trong nước bể
Em lạ đi nhiều và da diết Hạ Long.

Nỗi nhớ không tên, nỗi nhớ chẳng đừng
Nhớ tóc, nhớ mi, nhớ trời, nhớ biển
Nỗi nhớ đã quên, để bây giờ chợt đến
Trả lại anh ngày say đắm Hạ Long!

HÃY TẮT ĐÈN VÀ NGHĨ VỀ NHAU


Hãy tắt đèn để cùng nghĩ về nhau
Trong bóng tối tất cả đều sáng tỏ
Hồi hộp, lo toan, phập phồng, hoảng sợ…
Có dự cảm buồn cùng những viễn cảnh vui…

Hãy tắt đèn đi và nằm xuống, người ơi
Chỉ một mình thôi, cùng trái tim thao thức
Những câu hỏi mở ra, dưới đèn chưa giải đáp
Bóng tối ngọt ngào, nước mắt sẽ bình yên!

Hãy tắt đèn đi. Rời máy tính. Lặng im.
Những câu chữ ngắn dài, đang tự mình kết nối
Ai đã lỡ trả lời bằng câu hỏi
Thì ngày mai… ngày mai nữa… vội gì!

Hãy tắt đèn đi, nào, hãy tắt đèn đi…
Trả im lặng cho đêm và cho những gì dang dở
Đừng hỏi nữa, đừng đem lòng chăm chút nữa
Hãy một mình trong bóng tối bâng khuâng!

10-2007

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

VŨNG TÀU

Tặng một người

Nếu cuộc đời này không có chỗ để hôn nhau
Trong giấc mơ hãy đưa em về Bãi Trước
Nếu những gì ngoài đời ta thua cuộc
Hãy hùa theo những đợt sóng dập vô hồi

Không thể đo bằng những hò hẹn buông trôi
Khi bọt biển cũng có mùa hoa trái
Em đã khóc cho một cành rau đắng dại
Giữa chung chiêng mặn ngọt thủy triều.

Từng biết tháng ngày thử thách tình yêu
Không thể xa hơn, cũng không gần hơn được
Trong tất cả những gì ta thầm ước
Sợi chỉ căng ra vạch dấu chân trời.

Hỡi những ai lưu lạc giữa cuộc đời
Không nơi hôn nhau thì trong mơ sẽ có
Dù Bãi Trước, Bãi Sau chỉ toàn sóng gió
Hạt cát cuối cùng vẫn lấp lánh ngọc trai...

6-2007

TƯƠNG TƯ

Tưởng rằng chỉ hoa lá cành
Nào ngờ cốc nước đã thành vực sâu!
Tưởng rằng đưa đẩy đôi câu
Nào ngờ bước phải nhịp cầu đa đoan!

Tôi giờ như chiếc thuyền lan
Ai xui cũng gật, ai bàn cũng nghe
Cắm sào đậu khúc sông mê
Có nồi cháo lú cũng khê mất rồi
Ra đường ngó ngược trông xuôi
Thấy lưng ai cũng tưởng người mình thương!

Bây giờ mắc phải tai ương
Ma đưa lối, quỷ dẫn đường vô duyên
Bây giờ ván đã đóng thuyền
Tơ vương thành kén, tằm yên phận tằm
Chiêm bao toàn chuyện trăm năm
Tan mơ, trở gối tôi nằm đợi mơ!

Vật vờ trong cõi thực hư
Bây giờ mới biết tương tư thế nào!

8-2001