Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009

LỜI TIÊN TRI CHO NGÀY VALENTINE



Cô Tấm của anh ơi
Hạt cát của anh ơi,
năm năm, mười năm, hai mươi năm hoặc lâu
hơn nữa
Anh và em từ nay đến già thì vẫn thế!
Lời tiên tri ám ảnh trong đời!

Đêm Nguyên tiêu qua rồi,
Lễ Tình Nhân cũng qua rồi
Những cánh hoa khô để lại lời dự báo
Trang blog để lại lời hẹn ảo
Ai biết những gì là có thật trong ta.

Không biết những gì rồi sẽ đi qua
Màu cát đỏ cháy suốt đời lấp lánh.
Đừng đóng cửa đợi chờ điều bất hạnh
Ở cõi nào đâu, không phải cõi chúng mình.

Phật vẫn hiền lành, độ lượng với chúng sinh
Mặc dưới đài sen ồn ào ma quỷ
Đừng sở hữu cái gì, cả tình yêu cũng thế
Mưa vẫn mưa hồn nhiên
Bão vẫn bão định kỳ.

Lễ Thánh tặng mình lời tiên đoán vô vi
Em với anh chắc đến già rồi vẫn thế!
Dù năm năm, mười năm, hai mươi năm hoặc lâu
hơn nữa
Vẫn thế này ư?
Ừ!
Vẫn thế này thôi!

20-2-2009

NHỮNG CON SÒ BIỂN


Giữa bạt ngàn người
không có em.
Anh một mình trên bãi biển

Những con sò ẩn hiện
Chúng cũng một mình trên cát cô đơn.

Em ở rất gần
nhưng không thể gần hơn
Gió thổi những hình hài trên cát
Anh đuổi bắt đường chân trời đậm nhạt
Hạnh phúc trong tay lấp lánh vỏ sò.

Anh vẫn một mình, cầm một mảnh ngây thơ
Thả xuống cát để rồi không còn nữa
Con sò biển đã tự mình tan vỡ
Nghe xa xăm tiếng điện thoại cuối trời.

16-6

EM VỀ


Em về rồi chống chếnh gì đâu
Cái gì cũng chông chênh
Và cái gì cũng khuyết
Và cái gì cũng chẳng ra gì hết
Và cái gì em cũng mang đi!

Cái gì cũng theo em về
Chỉ mình anh là một mình ở lại
Cái chống chếnh lại chòng chành chờ đợi
Bình Dương chiều nào cũng mưa!

Hoa bằng lăng cũng như anh ngẩn ngơ
Áo lại ướt
Lại khô
Rồi lại ướt
Tiếng ai hát mơ hồ
Gương lược.

20-6-2008

EM Ở BÌNH DƯƠNG


Đêm nay em ở Bình Dương
Cơn mưa chiều kéo đoạn đường dài thêm
Anh chờ cho tối vào đêm
Cho im lặng để nỗi niềm bay đi.

Bâng khuâng biết gọi bằng gì?
Có khi chợt nhớ, có khi chợt buồn.
Đong ngày được một hoàng hôn
Biết đầu sông với ngọn nguồn là đâu?

Một mình anh với đêm sâu
Xa xôi đến thế, gần nhau thế này
Một ánh mắt, một tầm tay
Cho anh thức cả đêm này – Bình Dương.

VÖ LÝ


Cứ có đông người anh càng nhớ về em
Dẫu chẳng biết để làm gì, em nhỉ?
Nhớ vu vơ, nhớ cồn cào vô lý
Hễ cứ đông người anh lại thấy cô đơn.

Cô đơn một mình sao bằng cô đơn giữa phố
Đèn đỏ, đèn vàng
Xe đi, xe đỗ
Người ta nói với nhau, hay chẳng nói điều gì
Người đứng lại, người cứ đi
Có ai nhớ họ không?
Họ có ai để nhớ?

Nhớ em thế nào anh cũng không biết nữa
Em đang làm gì?
Em đang nhớ anh không?

Nhớ em, anh cứ nhớ thế thôi
Bằng nỗi nhớ một mình, chẳng có ai để nói
Như chiều xuống không có gì phải vội
Dùng dằng ở cuối chân mây.

26-6-08

XIN ĐỪNG ÁM SÁT DÒNG SÔNG


Dẫu chẳng biết dòng suối này sẽ chảy về đâu
Nhưng xin đừng chặn lại
Phải không em, một chiều hè ấy
Đường chỉ tay kéo dài
Và thân phận một dòng sông.

Cám ơn rất nhiều những cơn giông
Rồi bão, rồi mưa, rồi loằng ngoằng sấm chớp
Bền bỉ màu mây trời tan hợp
Chẳng cạn bao giờ giòng suối đỏ chia ly.
Trước khúc quanh anh đã nói câu gì
Với cát một mình,
em thản nhiên nghe được
Gió thổi mặn những con đường quen thuộc
Để lại chiều một đồi cát không em.

Dòng suối bây giờ đã mang tên riêng
Chỉ em biết, và chỉ anh là nhớ
Để nơi ấy anh quay về một thuở
Xin đừng ám sát dòng sông.

7-2008

LAN HUỆ


Ồi, Lan Huệ, em ở đâu?
Tin nhắn lưng chừng Núi Cấm
Mỗi bước lên mỗi xa nhau
Núi xanh sâu, trời xanh thẳm.

Núi Cấm không hề cấm đoán
Phật cười trong cõi vị lai
Em ở đâu rồi, Lan Huệ?
Năm ngàn năm sao mà dài!(٭)

Nếu trong cõi này, hư thực
Anh vương vào một mối tình
Chiều xuống vòng quanh Núi Cấm
Vận vào mấy kiếp chúng sinh.

Khắc tên hai người vào đá
Mai sau có đến chốn này
Người lên gặp người đi xuống
A-di-đà- Phật, chắp tay!

Nhìn đá bồi hồi nhớ cát
Biển không có ở nơi này
Đồng bằng dưới kia nhóa mắt
Anh tìm Lan Huệ trong mây.

Núi Cấm – An Giang
13-7-2008

NHỮNG NGÀY MƯA



Những ngày mưa gió đổi hướng liên hồi
Thương em miền nắng hạn
Mưa hiếm hoi, giọt nước tan vào cát
Hoa nở nhọc nhằn, nhọc nhằn hương bay.

Mưa ở đây rất dày
Ngập hết lối đi
Lối về cũng ngập
Ta nhớ em,
những hoàng hôn đầy cát
Những cánh buồm đợi gió đứng bâng khuâng.


Mùa thu rơi những sợi âm thầm
Còn đọng lại bên kia câu chuyện cũ
Ta không ngủ, ta biết em không ngủ
Tiếng mưa buồn cũng thức đến bình minh.

Rồi trời sẽ xanh, mây trắng cũng xanh xanh
Sẽ tươi mát ở tận miền đầy nhớ
Mưa đấy em ơi, mở tung cánh cửa
Đã có một ngày
ta mưa đến bên em.

29-7

LISA(*) MẮT ĐEN

Mona Lisa chiều nay không nhắn tin
Chuông chỉ đổ một chiều từ phía gọi
Ngoài kia cơn gió thổi.
Ai đã làm màu mắt ấy buồn
chiều mưa.

Anh nhìn lên phiên bản
Anh nhìn vào giấc mơ
Lisa của anh tóc đen
và Lisa mắt nhìn lay láy
Bàn tay đặt vào nhau, bàn tay thuở ấy
Chỉ nụ cười kia là của bây giờ.

Lisa cùng anh trở lại ngày xưa
Đường cong cũ nhạt nhoà nét khắc
Áo mặc ngày nào trong veo màu sắc
Bí hiểm sao trời
Bí hiểm của anh.

Mona Lisa lại bước vào tranh
La Gioconda thiếu phụ.
Lisa của anh tóc bay với gió.
Thăm thẳm nhìn Lisa mắt đen.

Anh lại nhắn về một phương không nhớ
Những dòng tin ồn ào như gió
Lisa mắt đen và Lisa tóc đen.

12-8-2008

CẢNH GIÁC


Có thể chiều nay bão sẽ ập vào
Mưa rất nhẹ nhưng lòng đầy cảnh giác
Sấm chớp bất ngờ
Cành bay lá lạc…

Hãy đứng lên, đừng vội ngồi
Ghế đá công viên chắc gì đã chắc
Ta nhắc nhau đôi lời
Cảnh giác với điều bất trắc.

Mùa xuân đi dằng dặc
Tất nhiên mùa hạ sẽ về
Nhưng ai biết không còn gió bấc

Trái tim anh và trái tim em
Chẳng có gì ngoài trái tim tình bạn
Nhưng mỗi lần đi bên nhau dưới hàng cây im lìm
Hãy cảnh giác
Chúng bất ngờ nổi loạn!

TRÒ CHUYỆN VỚI BẠN ĐƯỜNG


Sao con đường lại cố tình cho tôi gặp bạn
từ phía sau lưng?
Mồ hôi của thời gian và một nụ cười ẩn hiện
cho tôi biết bạn sẽ quyết tâm đi tới tận cùng.

Tôi không muốn bạn nhìn thấy tôi từ phía sau
Những khiếm khuyết trở thành lỡ hẹn
Cùng đi nhưng chắc gì cùng đến
Chỉ có cái bóng nhạt nhòa là có lần nhòa nhập
vào nhau.

Ta sẽ đi cùng nhau bao lâu?
Trời sắp mưa, và có thể còn sắp bão
Mưa sắp ướt đầu, rồi mưa ướt áo
Ướt con đường đang đi…

Bạn không biết tôi đang nghĩ những gì
Tôi không biết bạn có nghe điều tôi hỏi
Chỉ lặng lẽ sau mỗi chiều gió thổi
Đếm bước chân nhau mỗi bước ta – mình!

Mùa Thu nào cũng đi qua rất nhanh
Con đường nào cũng đến nơi chấm hết
Chỉ có điều chúng ta không biết
Sau lưng ta đang cháy những thờ ơ!

Đi nào!
Đường thì dài, ta thì lắm ước mơ
cả những nỗi buồn vương vãi
người đi trước có bao giờ ngoảnh lại
người ở sau ta nào biết cuối con đường!

CHIỀU Ở ĐÂY ĐANG MƯA


Người đàn ông ra đi trước người đàn bà của mình
Người đàn bà không cứu nổi thời con gái.
Không cứu nổi đàn ông nếm mùi thất bại
Những người đàn ông không đánh thức được mình
Đành suốt đời tẻ nhạt

Những người đàn bà không ngăn nổi bước chân
mình
Đôi chân trần trên mặt đường bỏng rát.
Ta đang đứng trước buổi chiều không có nắng
Nghĩ những điều phẳng lặng
và nhẹ tênh
Yêu những gì không thể yêu
Lơ đễnh với bầy chim
ngoài nhành cây hạnh phúc.

Người đàn bà tìm cách quay lưng lại phía nỗi buồn
Trong áo họ luôn có mùa trảy hội
Họ ra đi vội vàng hấp hối
Tin không nhắn vào điện thoại.
Người đàn bà không cứu nổi thời con gái.
Chiều nay ở đây đang mưa.

SAU BÀI HÁT


Nếu có một điều không trọn vẹn
Chính là khi ta đang đi bên nhau.
Nếu có một lần không lặp lại
Là lúc hình như không biết ta ở đâu.

Để nhớ nhau có thể là đơn giản
Quên được ngày qua khó nhọc trăm chiều
Xa xót, một mình cô đơn sợi cỏ
Bám nỗi buồn trong cát bao nhiêu.

Xe lăn bánh về phía không chờ đợi
Phố thênh thang như thể nói câu gì
Chỗ rẽ bình thường, sớm mai nặng trĩu
Biển bờ ơi, từ biệt nhé, anh đi!

Chiều cứ thế, lặng lẽ chiều, ngày hết.
Tin nhắn lưa thưa như sao phía chân trời
Sau bài hát là gì, không biết nữa
Dù một ngày sau, tình ta có phai…

PHAN THIẾT MÙA ĐÔNG


Anh không có gì với Phan Thiết
Ngoài em!
Buổi sáng một mình và những câu hỏi nhỏ
Câu trả lời sẽ không bao giờ có
Ngoài một mình Phan Thiết
Và em!

Đi thôi em, trăng sáng đến im lìm
Gió ngừng thổi từ buổi chiều nào đó
Anh mơ thấy nàng Tây Thi giặt lụa
Sông Cà Ty xanh!
Em nhìn sâu vào tận đáy mắt mình
Đốm lửa cháy khát khao và hờ hững.
Mây vắt ngang trời Mùa Đông rất trắng.

Anh sẽ chọn cho mình một nụ cười riêng
Một ánh mắt riêng
Mùa Đông đến rất gần Phan Thiết
Anh lại nhớ, bần thần, da diết
Biển xa ơi, ta còn nợ nhau nhiều
Em đi và lạnh hẳn những buổi chiều
Trong ánh mắt, cánh buồm không có gió.

Lầu son đã thành hoang phế.
Ông Hoàng nào đã đi về cõi xa.
Những viên gạch nằm xếp hàng đổ vỡ.
Không có em, anh uống với trăng ngà.

Không có em!
Anh đã làm ra một riêng em
Để được thả nỗi buồn đi đuổi bắt
Ngay cả lúc mối tình không có thật
Anh vẫn ngồi mê mải vẽ vào đêm.

Chia tay nào,
khoảng cách dịu êm
Trăng lạnh lưng trời,
sương rơi ướt áo
Hàng chò chỉ bên đường thì thầm mách bảo
Ta đang làm đau đớn những vì sao!

Có cuộc đời không thể sống cùng nhau
Có con đường không thể cùng đi hết
Anh dừng lại ở bên này Phan Thiết!
Mùa Đông!

Mùa Đông 2007

CÁT ĐỎ

Viết tặng một hạt cát đỏ ở Suối Tiên – PT.
H.Đ.Q.

Ta đã đến đây rồi
Con tầu ngược về miền quá khứ
Lòng suối cạn, nửa bàn chân lưỡng lự
Bước qua?
Bước qua?
Bước qua!

Đỏ như thế làm gì?
Cô đơn như thế làm gì?
Dừng lại như thế làm gì?
Cát!
Em nhìn xuống lòng anh bỏng rát.
Sau khúc quanh kia anh mất em rồi!

Có một hẹn hò đã rất xa xôi
Em giấu cả những gì anh muốn biết
Chỉ để lại một mùa hè da diết
Những chùm hoa như lửa trên đầu.

Biết dừng lại ở đâu?
Khi không thể đo chiều dài ngọn suối
Chiều mùa hè, nắng tàn rất vội
Dưới chân trần
Em mỗi bước, mỗi xa…

Những hò hẹn cuối cùng rồi cũng đi qua
Hạt cát cuối cùng rồi sẽ về cửa bể,
Anh vẫn thế và em vẫn thế
Soi làm gì những vết nứt tim nhau!

29-5-2008

BẢY NGÀY...

(Nhật ký)

Tôi về cầm một đầu dây
Chong chong thức đã bảy ngày, bảy đêm
Sợi hồng buộc cổ tay em
Cho nhau một chút yếu mềm vào đây.

Có còn không hỡi chiều nay
Chia ly một chén rót đầy cùng chung!
Ngổn ngang đối diện tương phùng
Có ngày sau? Có thể không bao giờ!

Xanh trời, xanh biển, xanh bờ
Cát hồng in dấu thẫn thờ bước chân
Chạm đầu lên đỉnh phù vân
Áo người che đến một phần đời tôi.

Bây giờ hai phía chân trời
Em đầu dây ấy và tôi phía này
Sợi hồng em buộc cổ tay
Một mình tôi ở nơi đây một mình!

31-5-2008

MƠ HỒ


Nếu được trở về với tuổi mười lăm
Em sẽ làm gì, hỡi em thương mến
Một ý nghĩ mơ hồ như tơ nhện
Giăng quanh đây trong hoài niệm chập chờn.
Nếu bây giờ ta lại được giận hờn

Được ngoảnh mặt đi và được quay lưng lại
Được ngơ ngác mùi hương thời con gái
Đêm hè sang đom đóm dọc hiên nhà.

Nếu bây giờ, bao ngày tháng cách xa
Anh lại đến và em hồi họp đón
Hoa sấu trắng suốt một ngày bận rộn
Em hát câu gì rồi thắp ánh đèn lên!

Nếu bây giờ em vẫn là em...
Anh vẫn là anh, con đường thì đã khác
Em vẫn đứng ở góc mùa thu trước
Nơi chúng mình không thể đến gần nhau.

Thôi chẳng có gì, sẽ chẳng có gì đâu
Nếu trở lại tuổi mười lăm khờ dại
Ta vẫn sẽ quay lưng trở lại
Và con đường vẫn ngơ ngác dấu chân ta

TIỄN


Cuối ngày ta tiễn đưa một niềm vui nhỏ
Còn nỗi buồn đành giữ lại
chiều buông
Em trở về từ nơi em đến
Bánh xe quay những cây số đường trường.

Bầu trời Quảng Trị
Khói thuốc lá trong phòng
Bản nhạc xa xôi nỗi ưu phiền chốc lát
Chiếc cầu bắc qua sông
Tất cả đều có thật
Không lẽ nào không có
thật
Em?

Ta mang nỗi buồn vu vơ đi suốt một đêm
Không chiêm bao, không tiếng chuông điện thoại
Không thể cưỡng lại bình minh
Không thể không cười, không nói.
Điện thoại lại reo chuông
và ...

KHÔNG ĐỀ


Căn phòng quen thuộc của tôi
Sáng thứ Hai bỗng không còn quen thuộc nữa
Hình như có người đã lấy đi một nửa
Tóc để lại mùi hương
Vân tay một chiều đầy mây trắng
Bóng người in trên tường
Im lặng.
Hình như ai đã từng một nửa đến đây!

Tôi đã thành xa lạ mất rồi
Tôi đã thành xa lạ với chính tôi!
Cô Tấm đã đi hàng trăm cây số!
Quả thị thơm một đời bên cửa sổ

Chẳng ai nói dối được mình
Anh yêu em biết mấy!
Nhưng chiều nay sao buồn đến vậy!
10-2008

3 KHÚC - CHIỀU MUỘN


Chiều muộn,người ta gọi nhau về đóng cửa.
Chiều muộn, tôi khóa nhà ra đi
Con vạc bạc đầu, nhuộm tóc.
Chiều muộn,
em gọt nốt những củ khoai tây suốt mùa đông chờ
mọc mầm.
Và đến với khung cửa sổ bằng con đường quả thị.
*
Tôi biết chiều nay, chiều sẽ muộn
Đom đóm trái mùa ríu rít phía bay bay
Không thao thức dưới vòm mây lơ đãng.
Mà sao xanh biếc cả ban ngày.
*
Một mình ta, một mình em
Sau chiều muộn, sẽ nhá nhem hẹn hò.
Mây trời trắng đến tò mò
Dưới sông không một bóng đò, dưới sông.

13-12-2008